The First Double Taxation Avoidance Agreement between Vietnam and USA

On 7 July 2015, The Socialist Republic of Vietnam (Vietnam) and The United States of America (US) signed the first income tax treaty – Double Taxation Avoidance Agreement (DTAA or the Treaty) – and adopted a Protocol between the two countries for the avoidance of double taxation and prevention of fiscal evasion of taxes on income. This Treaty will take effect after being ratified by each country and exchanged the instrument of ratification by the two jurisdictions. According to Deputy Minister Do Hoang Anh Tuan, Ministry of Finance, the ratification period will take approximately one year.

DTAA aims to eliminate the double taxation of income or gains arising in one contracting state and paid to the other contracting state and prevent the fiscal evasion regarding income taxes of any persons or companies from the contracting states.

For Vietnam, the applicable taxes shall include personal income tax and business income tax, likewise, the applicable taxes in the US are the Federal income taxes imposed by the Internal Revenue Code and the Federal taxes imposed on the investment income of foreign private foundations.

The DTAA also provides a number of key provisions on how to avoid the double tax.

  1. The broader definition of “resident status of a contracting state” and “permanent establishment”

The Treaty provides similar manners to determine a resident of a country to Vietnam’s provisions. Notably, the term of “residence of an individual” is also defined as the established and maintained place of the pension fund or organization that his incomes or gains are derived from.

Under the Treaty, permanent establishment consists of building sites, construction, exploration, assembly or installation of project, supervisory activities which last more than 06 months in a contracting state. The definition is expanded to encompass the place of providing consultancy services for the same and connected project within a contracting state for a period or periods computing more than 06 months within any by an enterprise of the other contracting state.

2. The maximum allowable tax rates of dividends, interests and royalties

The Treaty regulates the maximum allowable tax rates of dividends, interests and royalties as follow:

  • The maximum tax rate on dividends is 5% if the beneficiary is a Vietnamese company owning directly at least 25% of the voting stock of an American distributing company or an American company owning directly at least 25% of the capital of a Vietnamese distributing company. Such dividends are taxed in the country of which the distributing company is considered as resident. All other cases are taxed 15% of the gross amount of dividends.
  • The Treaty also provides that dividends paid by an American Regulated Investment Company (RIC) have maximum tax rate at of 15%. However, the dividends paid by an American Real Estate Investment Trust (REIT) or Vietnamese Real Estate Investment Fund (VREIF) are subject to a maximum tax rate of 15% if only the specific thresholds are met.
  • Article 11 of the Treaty provides that the maximum allowable tax rate of interest is at 10% of the gross amount. However, if interest payments are determined with references to receipts, sales, income, profits or other cash flow of the debtor, to any change in the value of any property of the debtor or to any dividends, partnership distribution or similar payment made by the debtor, the maximum rate can increase up to 15%.
  • Under the Treaty, royalties are sourced to the residence of the payer. The payments specified in the Article 12.3(a) of the Treaty are taxable at a maximum rate of 5%. Royalties paid for the use of or the right to use any copyright of literary, artistic, scientific or other work or any patent, trademark, design or model, plan, secret formula or process will be subject to a maximum allowable 10% tax rate.

 

Effect of eliminating double taxation in Vietnam

Individuals or companies who are considered as Vietnamese residents are granted the benefits of a credit for income taxes paid on income, profits and gains in the US. Moreover, Vietnamese companies owning at least 10% of the voting rights of a company which is a resident of the US can obtain an indirect tax credit in the US.

By Vietnam Law Insight (LNT & Partners)

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

New Proposals for Commercial Mediation (ADR)

As a matter of implementing Resolution No. 49-NQ/TQ of the Politburo dated 2 June 2005, as well as implementing Vietnam’s commitments on acceding to the WTO, the State has been developing the new Decree to govern the alternative dispute resolution (ADR) for commercial disputes, called commercial mediation.

According to the draft composer, the Decree shall adopt relevant principals of UNCITRAL’s Model Law, these principals are:

  • The mediation process must always have the presence of a neutral third party to assist the parties in the dispute to settle.
  • Mediation is a voluntary solution, except unless otherwise required by laws or the type of dispute.
  • The parties in dispute participate in the process of mediation to build and to reach a mutual agreement themselves.
  • Mediation creates a safe, friendly communication environment for the parties in the dispute.
  • Mediation could be an independent procedure or part of court or arbitral procedure.
  • Mediation is confidential.
  • Mediation does not affect or prevent the parties from using other dispute resolution methods.

For a summary of the above principals, it is concluded that if mediation is successful, the parties would have another agreement to settle the dispute, called the settlement agreement. In case either party does not honor the settlement agreement, the remaining party could request that the court or arbitration make a request for honoring the settlement agreement.

Within the content of this article, we will discuss the binding effect of a settlement agreement under the draft Decree on Commercial Mediation dated 17 June 2015.

According to Articles 25 and 26 the draft Decree, it is written that a settlement agreement would have the effect of binding the obligations of the involved parties. Also, either party has the right to request the Court to recognize the settlement agreement. The procedure and process make the request to the Court must follow the regulations of Civil Procedure Code.

Speaking of this, we are of the opinion that when drafting the Decree with the above contents, there are two issues to be discussed:

  • First, it is contrary to the principals of the UNCITRAL’s Model Laws that mediation result is some form of a new agreement, or a new contract between the parties in dispute. The point is that, in other countries, in the event that one party breaches the settlement agreement, the remaining party can bring the settlement agreement to court or arbitration. At this stage, the court or arbitration shall not re-adjudicate the whole relationship or issues before the time the parties enter into the settlement agreement, but only review the settlement agreement as a new contract between the parties that replaces any other previous issues.
  • Secondly, there is currently no specific provision in both the Law on Commercial Arbitration or the Civil Procedure Code. Therefore, the Law on Commercial Arbitration and the Civil Procedure Code must be amended to be suitable for this Decree, however this solution is not possible. Moreover, there are some opinions that currently, the procedure for recognizing a foreign award or judgment is very complicated and risky, therefore, to add this issue may result in more complexity to the system.

We are of the opinions that Articles 25 and 26 of the draft Decree should be amended in the approach that the settlement agreement is a new contract that replaces all other previous issues relating to the parties, in case where one party dishonors the settlement agreement, the other party can request the court or arbitration to instigate a new case for its enforcement.

By Vietnam Law Insight (LNT & Partners)

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

Để xác lập quyền sở hữu đối với nhãn hiệu

Gần đây, dư luận chú ý nhiều đến vụ việc một công ty sản xuất mì gói tuyên bố đang hoàn thành các thủ tục pháp lý để khởi kiện đối thủ về hành vi xâm phạm quyền sở hữu nhãn hiệu (trademark) vì cho rằng đối thủ đã sử dụng bao bì gần giống sản phẩm của mình. Trong một vụ việc khác, hai công ty sữa đang tranh cãi chưa ngã ngũ về việc cùng phát triển các dòng sản phẩm cho trẻ em có chung tên gọi.

Mặc dù các bên đang chờ cơ quan có thẩm quyền phân xử để có kết quả cuối cùng, các vụ việc này cho thấy một thực tế là việc bảo hộ nhãn hiệu, một trong những tài sản quan trọng nhất của bất kỳ tổ chức, cá nhân nào tham gia sản xuất hàng hóa, cung ứng dịch vụ, vẫn chưa được các doanh nghiệp chú trọng đúng mức dẫn đến các tranh chấp không cần thiết, thậm chí là bị cáo buộc vi phạm hoặc “mất” nhãn hiệu vào tay của doanh nghiệp khác.

Trong phạm vi bài này, người viết nêu một số điểm quan trọng doanh nghiệp cần lưu ý để có thể thực hiện những bước cần thiết xác lập quyền sở hữu đối với nhãn hiệu, giúp doanh nghiệp giảm thiểu được chi phí pháp lý, và chi phí rủi ro trong quá trình kinh doanh của mình.

Cần có nhận thức đầy đủ về nhãn hiệu

Nếu tên thương mại được dùng để phân biệt các doanh nghiệp với nhau, thì nhãn hiệu được dùng để phân biệt sản phẩm của các doanh nghiệp; do vậy, người ta thường hiểu nhãn hiệu là tên gọi của sản phẩm.

Tuy nhiên, trên phương diện pháp lý nhãn hiệu là dấu hiệu dùng để phân biệt hàng hóa, dịch vụ của các tổ chức, cá nhân khác nhau (khoản 16 điều 4 Luật Sở hữu trí tuệ (SHTT)). Như vậy, nhãn hiệu không chỉ bao gồm chữ cái (tên gọi của sản phẩm), mà còn có thể bao gồm những dấu hiệu có thể nhìn thấy được dưới dạng chữ cái, từ ngữ, hình vẽ, hình ảnh, kể cả hình ba chiều hoặc sự kết hợp các yếu tố đó, được thể hiện bằng một hoặc nhiều màu sắc (khoản 1 điều 72 Luật SHTT). Với ý nghĩa là tài sản trí tuệ của doanh nghiệp, để được bảo hộ, nhãn hiệu phải có khả năng phân biệt hàng hóa, dịch vụ của chủ sở hữu với hàng hóa, dịch vụ của doanh nghiệp khác, hay nói cách khác nhãn hiệu đó phải có tính đặc trưng giúp cho người tiêu dùng có thể dễ nhận biết và ghi nhớ hàng hóa, dịch của chủ sở hữu đó.

Nguyên tắc bảo hộ nhãn hiệu là bảo hộ tổng thể

Chính vì vậy, khi xây dựng nhãn hiệu, các doanh nghiệp cần chú ý không chỉ các yếu tố cấu thành của nhãn hiệu mà cả ý nghĩa tổng thể của nhãn hiệu đó. Ví dụ trong trường hợp tranh chấp giữa hai công ty sản xuất mì gói, tên gọi của sản phẩm mà bên bị khiếu nại sử dụng tuy khác với tên gọi trong nhãn hiệu đã được đăng ký bảo hộ của bên khiếu nại, nhưng bên khiếu nại cho rằng mẫu bao bì của bên bị khiếu nại có cách trình bày, kiểu chữ, tổ hợp màu sắc tạo thành một tổng thể tương tự gây nhầm lẫn với nhãn hiệu được bảo hộ nên đã xâm phạm quyền sở hữu nhãn hiệu của mình. Quan điểm này của bên khiếu nại đã được cục SHTT ủng hộ.

Để hạn chế trường hợp một bên thứ ba sử dụng một phần nhãn hiệu của mình dẫn đến gây nhầm lẫn cho người tiêu dùng, khi đăng ký bảo hộ cho một nhãn hiệu, các doanh nghiệp cũng có thể tiến hành đăng ký bảo hộ riêng rẽ cho từng dấu hiệu trong nhãn hiệu nếu chúng đáp ứng các điều kiện về khả năng phân biệt thì mới có thể được bảo hộ.

Trường hợp của nhãn hiệu mỹ phẩm Sắc Ngọc Khang là một ví dụ điển hình. Công ty Hoa Thiên Phú đã đăng ký bảo hộ phần chữ Sắc Ngọc Khang như một nhãn hiệu riêng biệt và được cơ quan có thẩm quyền chấp nhận từ năm 2013. Nhờ vậy, Công ty Hoa Thiên Phú đã có thể yêu cầu Thanh tra Bộ Khoa học Công nghệ tuýt còi Công ty Tân Đại Dương vì sử dụng cụm từ này trên sản phẩm của mình gây ra nhầm lẫn cho người tiêu dùng.

Nộp đơn xin bảo hộ càng sớm càng tốt

Quyền sở hữu đối với nhãn hiệu có thể được xác lập thông qua hai cơ chế là đăng ký với cơ quan có thẩm quyền hoặc tự động xác lập khi đáp ứng một số điều kiện nhất định. Hiện nay, cơ chế tự động chỉ được áp dụng đối với nhãn hiệu nổi tiếng là nhãn hiệu được người tiêu dùng biết đến rộng rãi trên toàn lãnh thổ Việt Nam. Các nhãn hiệu nổi tiếng thường là các nhãn hiệu đã tồn tại lâu đời, được sử dụng rộng rãi trên nhiều quốc gia và được nhiều người biết đến. Chủ sở hữu nhãn hiệu nổi tiếng không cần phải tiến hành đăng ký bảo hộ đối với nhãn hiệu của mình và có quyền yêu cầu tòa án hoặc cục sở hữu trí tuệ xem xét và công nhận nhãn hiệu nổi tiếng trong từng vụ việc cụ thể, ví dụ như khi phát hiện có doanh nghiệp khác sử dụng nhãn hiệu trùng hoặc tương tự với nhãn hiệu của mình.

Đối với các nhãn hiệu thông thường, quyền sở hữu chỉ được xác lập khi tiến hành đăng ký nhãn hiệu với cục SHTT. Các quy định pháp luật hiện nay về bảo hộ nhãn hiệu áp dụng nguyên tắc nộp đơn đầu tiên, để chấp nhận bảo hộ nhãn hiệu của người đăng ký trước dựa vào ngày nộp đơn. Hay nói cách khác, trong trường hợp có nhiều người nộp đơn khác nhau cùng đăng ký các nhãn hiệu trùng hoặc tương tự đến mức gây nhầm lẫn, người đăng ký trước sẽ được xem xét cấp văn bằng bảo hộ nếu đáp ứng đầy đủ điều kiện quy định của pháp luật.

Tại Việt Nam, quá trình đăng ký xác lập quyền sở hữu đối với một nhãn hiệu có thể kéo dài từ 13-18 tháng, trải qua hai giai đoạn chính là xét nghiệm hình thức và xét nghiệm nội dung, trong khi các doanh nghiệp thường không thể đợi cho đến khi xác lập được quyền sở hữu này rồi mới đưa sản phẩm ra thị trường. Do vậy, các doanh nghiệp có thể vận dụng nguyên tắc nộp đơn đầu tiên để đảm bảo việc xác lập quyền của mình bằng cách nộp đơn xin bảo hộ nhãn hiệu vào thời điểm sớm nhất có thể.

Ngoài ra, do Việt Nam là thành viên của Công ước Madrid, pháp luật SHTT Việt Nam cũng áp dụng nguyên tắc quyền ưu tiên. Theo đó, nếu một người đã nộp đơn hợp lệ lần đầu tiên tại một quốc gia thành viên khác của Công ước Madrid về đăng ký nhãn hiệu Quốc tế (CU Madrid) có thể nộp đơn yêu cầu bảo hộ nhãn hiệu đó tại Việt Nam và đơn nộp sau đó được coi như nộp cùng ngày với đơn đầu tiên. Nguyên tắc này cũng được áp dụng trong trường hợp doanh nghiệp Việt Nam muốn đăng ký nhãn hiệu tại một quốc gia khác là thành viên của Nghị định thư Madrid.

Tra cứu sơ bộ trước khi quyết định nộp đơn

Quá trình 18 tháng kể từ lúc nộp tờ khai đăng ký nhãn hiệu đến khi có quyết định dự định cấp văn bằng bảo hộ từ Cục SHTT, doanh nghiệp vẫn phải đối mặt với nguy cơ không xác lập được quyền sở hữu nhãn hiệu do không đáp ứng yêu cầu về nội dung (đối tượng nêu trong đơn không đáp ứng các tiêu chuẩn bảo hộ mà luật SHTT quy định). Hồ sơ xin bảo hộ có thể bị từ chối vì nhiều lý do khác nhau (như ký tự không có nghĩa, sử dụng địa danh, tên riêng,…), tuy nhiên nguyên nhân bị từ chối phổ biến là trùng với một nhãn hiệu đã được cấp bảo hộ hoặc được người khác đăng ký.

Công việc tra cứu sơ bộ cần được tiến hành song song với quá trình phát triển sản phẩm, bởi lẽ nó sẽ giúp doanh nghiệp có chiến lược marketing đúng đắn, rút ngắn thời gian đăng ký và tiết kiệm chi phí. Quan trọng hơn hết, việc tra cứu sơ bộ giúp cho doanh nghiệp có thể kịp thời tiến hành đăng ký với cơ quan có thẩm quyền để xác lập quyền của mình theo nguyên tắc nộp đơn đầu tiên.

Lưu ý rằng, nhãn hiệu có thể gồm chữ và hình, doanh nghiệp có thể đăng ký bảo hộ chữ và hình cùng nhau hoặc riêng lẻ, do đó, khi tra cứu, cần phải tra cứu cả phần chữ, phần hình, nhóm sản phẩm sử dụng nhãn hiệu để từ đó có thể xác định được nhãn hiệu đối ứng một cách chính xác.

Bảo hộ nhãn hiệu tại nước ngoài

Quyền sở hữu nhãn hiệu sẽ chỉ được thừa nhận trong phạm vi lãnh thổ quốc gia đăng ký. Nghĩa là nhãn hiệu được bảo hộ tại Việt Nam không đương nhiên được bảo hộ tại thị trường Hoa Kỳ. Trong thời gian qua đã có một số nhãn hiệu Việt Nam bị đăng ký tại nước ngoài khiến cho doanh nghiệp tốn kém không ít chi phí khi muốn mở rộng thị trường. Chi phí đăng ký và duy trì một nhãn hiệu thường không nhiều, do vậy, các doanh nghiệp chủ động lên kế hoạch kinh doanh để đăng ký tại quốc gia nơi dự định xuất khẩu hàng hóa dịch vụ trong tương lai gần.

Hiệu lực của văn bằng bảo hộ

Giấy chứng nhận đăng ký nhãn hiệu có hiệu lực từ ngày cấp đến hết mười năm kể từ ngày nộp đơn. Chủ sở hữu có thể gia hạn nhiều lần liên tiếp, mỗi lần mười năm. Kể từ thời điểm văn bằng bảo hộ nhãn hiệu được cấp, chủ thể có quyền độc quyền khai thác, sử dụng, định đoạt và ngăn cản bất kỳ bên thứ ba nào sử dụng nhãn hiệu hoặc các dấu hiệu tương tự với nhãn hiệu đã được đăng ký.

Tuy nhiên, cũng cần lưu ý rằng, theo quy định hiện hành nhãn hiệu không được sử dụng trong thời hạn năm năm liên tục sẽ có thể bị yêu cầu chấm dứt hiệu lực, trừ trường hợp được sử dụng hoặc sử dụng lại trước ít nhất ba tháng tính đến ngày có yêu cầu chấm dứt hiệu lực. Do vậy, doanh nghiệp cần có kế hoạch khai thác nhãn hiệu phù hợp để tránh bị hủy bỏ văn bằng bảo hộ.

Bài viết được đăng bởi Thời báo kinh tế Sài Gòn, người viết: Tiến sĩ Luật Nguyễn Anh Tuấn, luật sư công ty luật LNT & Partners. (Tuan.Nguyen@LNTpartners.com)
Bài viết này chỉ nhằm mục dích cung cấp thông tin. Nội dung nó không mang tính tư vấn pháp lý cho bất kì trường hợp cụ thể nào. Để biết thêm thông tin chi tiết, vui lòng truy cập website: Http://LNTpartners.com.

South Korea – Vietnam: Bilateral Free Trade Agreement

South Korea and Vietnam have recently engaged in developing their political and economic ties; the zenith of which was reached with the signing of a bilateral Free Trade Agreement  (“FTA”) between the two countries on May 5th, 2015 in Hanoi.  The FTA is expected to bring exponential surges in the bilateral trade between the two countries, in which the Vietnamese government has agreed to remove tariffs on 89.9% of products imported from South Korea over a period of 15 years. Likewise, South Korea is planning to revoke tariffs on 95.4% of all products imported from Vietnam. The two partners are currently ratifying the agreement before it is due to take effect late this year.

The both countries anticipate further growth in the volume of bilateral trade, which has reached a record high of US$30 billion in 2014. Additionally, with the agreement in place, Vietnam foresees substantial inward investment growth from South Korea which stood at approximately US$5.8 billion in November 2014.

By Vietnam Law Insight (LNT & Partners)

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

New Law on Investment Effective on 1st July

The new Law on Investment (LOI) has become effective as of 1st July. The final draft Governmental Decree implementing the LOI, as well as the draft Circular implementing the Decree is now being prepared by the Ministry of Planning and Investment (MPI) for issuance.

CV 4326 BKHDT-DTNN huong dan tam thoi 30-6-2015

Meanwhile the MPI has issued Official Letter 4326 /BKHĐT-ĐTNN (OL 4326) for ad hoc guidance to implement the new LOI, as well as the forms to be used from 1 July 2015 to obtain the Investment Registration Certificate (IRC) and its amendments; they key points are:

  1. Online application for IRC: investors can file IRC application online at the National Investment Portal [NIP], and submit a paper dossier within 15 days from the online filing. In the event that the dossier is accepted, the investors will be given a temporary account to check the application status. Any incorrect or incomplete application must be notified within 3 days from receipt by the licensing authority.
  2. Project Code: the project code is a 10 digit code to be issued to the applied project (Project) during its operation.
  3. Forms issued: among the forms submitted, please noted that CPC Code and VSIC Code (for business line) is still required when submitting to obtain the IRC. Separate forms are also available for amendments to the project.
  4. M&A approval: the form for M&A approval is on form I.6 attached to OL 4326. This form is simplified, and the explanation to satisfy conditions for M&A is rather brief and must strictly follow the WTO Commitment. It is unclear how other restrictions under local laws could be satisfied or would need to be satisfied (e.g. ENT for distribution companies).
  5. Forms of decisions and IRCs: OL 4326 also provides new forms of IRCs, Principle Approvals and other decisions for authorities to use.

While it is a progressive move forward, there are issues still to be clarified (as noted in our previous alert on OL 4211). Any questions are encouraged to be addressed to the Foreign Investment Agency (FIA) for guidance.

By Vietnam Law Insight (LNT & Partners)

For more information about this article, please contact the author: Dr. Le Net, LNT & Partners, at the email: Net.le@LNTpartners.com

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

Vietnam Opening the Doors for Portfolio Foreign Investment

Following the relaxation of the foreign investment procedure under the new Law on Investment (LOI) and the Law on Enterprise (LOE), the Government has now also relaxed the room for portfolio foreign investment as well as the equitization of state owned enterprise (SOEs).

Furthermore, the Decree provides for the equitization of state owned enterprises (SOEs), and this action is expected to attract more share acquisition in stock markets as well as private equity soon. Currently, a foreign investor may purchase up to 49% of total shares of public joint stock company (JSC) or a listed company.  From 1 September 2015, this general restriction will be removed under Decree 60/2015/NĐ-CP dated 26 June 2015 (Decree 60).

Click here to downloa Decree 60 – Open Doors for Portfolio Foreign Investment

Instead, the new restriction will be subject to the WTO commitments or other specific domestic law (e.g., the 30% cap in the banking sector). If there is a specific restriction under domestic law that has yet to be specified, then the rule of thumb is 49%.

When there is no restriction under domestic law (e.g., for production companies, or distribution companies), then there is no limit for the foreign shareholding ratio. This rule also applies to equitized SOEs, with the aim of attracting more foreign investment in the privatization program.

As for securities companies (or investment banking), those who are eligible to establish 100% foreign owned securities companies are allowed to buy up to 100% equity of local securities companies. Those who are not eligible can acquire up to 51% total shares.

Decree 60 also lifts all restrictions to foreign investors to invest in bonds. With respect to share certificates or derivative products of stocks of JSCs, the restriction will be relaxed as mentioned above. For this purpose, open funds or securities funds that have foreign shareholding more than 51% equity will be deemed as foreign investors.

In addition, Decree 60 addresses the following changes:

  1. Private placement of public companies
  2. Share swap of public companies
  3. Public offering of shares in public companies for swapping shares in non-public companies, or equity in limited liability companies
  4. Private placement filing at the State Securities Commission (SSC) for public companies
  5. Public offering process, use of escrow account for public offering proceeds
  6. Public offering of investment certificates or shares abroad
  7. Redeem shares
  8. Tender offers
  9. Sale of treasury shares
  10. Listing of merged or amalgamated companies
  11. Upcom transaction registration and listing
  12. Real estate capital valuation and contribution to real estate investment fund

While opening the door to, and creating more options for foreign portfolio investment, as along with the deregulation of various procedures at SSC are certainly attractive to foreign investors, it is unclear how other restrictions under different ministries, such as Ministry of Health, Ministry of Education, Ministry of Industry and Trade may impact on the intention of the Government to open up the market.

Note that Art 74.3 LOI allows for the “non-compliant” restriction of business to be valid until 1 July 2016, suggesting there could be some more grounds of clarification and explanation to come.

By Vietnam Law Insight (LNT & Partners)

For more information about this article, please contact the author: Dr. Le Net, LNT & Partners, at the email: Net.le@LNTpartners.com

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

Conditional Acceptance of the Construction Works for Commissioning

The Law

On 15 May 2015 the Government issued Decree No. 46/2015/ND-CP (Decree 46) to provide further guidance on the Law on Construction 2015 with respect to quality management and maintenance of construction works, pointing out:

“The responsibility for the quality of the works remains with the survey construction contractors, design contractors, and supply contractors, even after their work has been inspected and accepted by the employer, or after the defect liability period has expired. This means that these contractors may be held liable for damages evidenced to be caused by the quality of their works.”

What does it mean for businesses?

Under Decree 15/2013/ND-CP, acceptance of construction works for commissioning into use when they have not satisfied all requirements of the design, of national technical regulations, of standards applicable to the construction works, and the technical specifications and other requirements of the employers specified in the agreements is generally not allowed.

However, Decree 46 entitles the employer to conditionally accept the construction works for commissioning into use, if the issues with respect to quality of construction works do not affect the weight-bearing capacity, the life cycle and the functions of the works and if the construction works conform to the safety requirements.

Decree 15/2013/ND-CP allows the employer and contractor to freely agree on the minimum amount of the warranty fee retained by the employer. However, to the extent of State owned works, this has been restricted by Decree 46. Accordingly, the warranty fee for State owned works must not be less than 3% of the contract value for works of grade 1 or special grade, and 5% of contract value for the works of other grades.

Decree 46 stipulates that survey contractors should pay significant attention to the quality of their works. Therefore, we suggest that survey contractors to provide sufficient and eligible resources to ensure their works are compliant with the technical plan, as this is required by Decree 46. We would also warn that the Decree also entitles the employer to completely suspend the construction survey works upon finding them not compliant with the technical plan, or the construction survey agreement.

Decree 46 will take effect from 01 July 2015

By Vietnam Law Insight.

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

New Legal Framework for Vietnam’s Nascent Derivative Securities Market

The Law

On 5 May 2015, the Government issued Decree No. 42/2015/ND-CP on derivative securities and the derivative securities market, which is considered as the very first legal framework for the derivative securities market of Vietnam to come into operation in 2016.

This Decree recognizes futures contracts, options and forward contracts of which objects are underlying assets being securities and/or other assets used as the basis for fixing the value of the derivative securities as derivative securities. There will also be other kinds of derivative securities as recognized in accordance with guidelines of the Ministry of Finance. These newly recognized derivative securities may be traded on the derivative securities market as provided by the laws.

In principle, any organization or individual may invest in derivative securities on the derivatives market, except for certain organizations, such as securities companies, fund management companies, credit institutions and State-owned companies, which must satisfy certain requirements before investing in the market.

Furthermore, for the purpose of conducting derivative securities trading and/or providing derivative securities clearance and payment services, an organization will need to obtain a certificate of satisfaction of conditions for the respective activities issued by the State Securities Commission. To obtain this certificate, in general and subject to activities registered to be conducted, the organization must satisfy a number of conditions, such as financial conditions, i.e. minimum charter capital; conditions on business results, ratios of available capital, professional rules and/or relevant requirements to be provided by the Ministry of Finance; and other conditions as provided.

What does this mean for businesses?

Through there has been a legal framework for securities trading in Vietnam since the introduction of the Law on Securities (70/2006-QH11), Decree 42/2015/ND-CP allows for more diversified securities products in the Stock Exchange, thus boosting liquidity in the securities market which will be great news for businesses that are increasingly using the Stock Market as a capital channel. Accordingly, Decree 42/2015/ND-CP is expected to support the securities market of Vietnam, increase competitiveness and help to narrow the gap between securities market of Vietnam and of other countries all over the world.

Decree 42 will take effect on 1 July 2015.

 

By Vietnam Law Insight.

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

ASEAN Tax/Thai Tax Summit 2015

ASEAN Tax/Thai Tax Summit 2015
Opportunities & Challenges from Tax Changes for Outbound & Inbound Investment

 

Keep abreast of the latest tax issues and policies in Thailand & key AEC countries to enhance competitiveness and managing tax risks for AEC integration

As a result of the establishment of the ASEAN Economic Community (AEC), the ASEAN region is set to see a freer movement of goods, services, investment, skilled labor and capital among its member countries. We will need to make sure that all relevant regional regulatory frameworks, including the area of regional tax integration arrangements, will be sufficiently suitable and appropriate for facilitating the single market and other regional economic goals.

This year’s conference on ASEAN Tax/Thai Tax Summit 2015 will highlight all the key potential implications to explore the challenges and opportunities including latest government policy & scenarios on tax restructuring to enhance competitiveness and preparation for AEC, effective tax planning strategies for AEC 2015 and their impact on businesses.  In addition, this ASEAN Tax/Thai Tax Summit 2015 will update on customs & international trade & FTA, cross-border tax dispute settlement, cross-border transactions and tax risk management, corporate taxation, Board of Investment (BOI) tax holidays, recent changes in transfer pricing, indirect tax, anti-tax avoidance, VAT, CLMV key tax updates and much more.

We are delighted to announce that Dr Net Le from LNT & Partners will join the panel speaker of ASEAN Tax/Thai Tax Summit 2015 and give a presentation on the session: “Insights into the Workings of the General Anti-Avoidance Rule”, on following main points:

  • New anti-avoidance rules around ASEAN and how they affect tax planning
  • Anti-avoidance principles – Evolution
  • Assessing and comparing the recent trends in the area of GAARs
  • Key lesson learned and case examples

Attendees will get the most comprehensive updates on key tax updates for both AEC and Thailand.

EVENT DETAILS:

  • Date: 25-26 June 2015
  • Time: 8:00am – 5:30pm
  • Venue: The Landmark Hotel Bangkok, 138 Sukhumvit Rd, Khlong Toei, Bangkok 10110

For more information and registration, please Go to the event’s website

Pleas click here for the eBrochure_Conference on ASEAN Tax-Thai Tax Summit 2015.

CONFERENCE HIGHLIGHTS

  • Hear outstanding case study on “Cross-border transactions & tax risk management”
  • Tax updates/discussions toward AEC integration in 2015
  • Gathering Thailand’s tax authorities and top tax experts
  • Find out the latest tax developments in countries such as Cambodia, Laos, Myanmar, Vietnam and Indonesia
  • Executive roundtable discussion “Emerging taxation issues for ASEAN countries and impacts of regional integration on taxation”
  • Insights into the workings of the general anti-avoidance rule
  • Case Study: Cross Border Transactions and Investment in Cambodia

For online registration: http://www.asiabusiness-connect.com/On-line-Registration.html