Enforcement of Contracts in Vietnam and the Risks of Bilateral Investment Treaty (BIT) Disputes

We are pleased to introduce to you our newest publication on Enforcement of Contracts in Vietnam which will be published in the Gakushuin Journal of International Studies on March 2016. This article is written by Dr. Le Net, Dr. Nguyen Thi Kim Vinh and Mr. Joseph McDonnell from LNT & Partners.

This article provides an acute analysis of the structural and procedural provisions of the frameworks for contract enforcement in Vietnam, addressing both domestic and foreign transactional disputes and the key issues associated with these. The link between Doi Moi, and consequential integration with the international economy and the influence of collective interests stipulated in the Constitution are discussed in this article, and we also consider examples from other jurisdictions to provide both insight and an understanding into this relationship that defines contract enforcement in Vietnam.

The first section provides a foundation for the analysis of contracts enforcement, discussing the cultural, political, and judicial roles that influence the provisions for contract enforcement in Vietnam. The second section discusses the key aspects of contract enforcement in Vietnam. The legal provisions for dispute resolution are discussed in this section, and both domestic and foreign contract enforcement frameworks are discussed, along with the practical issues related to both. The final section moves onto foreign disputes in Vietnam that fall under the jurisdiction of BITs, and addresses the key issues related to this from the Vietnamese perspective, and also through the lens of case studies as comparative examples.

Please refer for full article by clicking the link HERE.

By Vietnam Law Insight (LNT & Partners)

Disclaimer: This article is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact the author Net Le at (net.le@LNTpartners.com) or visit the website: Http://LNTpartners.com

The New Law on Organization of People’s Court

Effective from 1 June 2015, the new Law on Organization of People’s Court (LOPC) was adopted by Vietnam‘s National Assembly on November 24, 2014. By the time the law becomes effective, its implementing Decrees and/or Circulars will also be ready.

This law aims to provide a detailed explanation for the functions, duties and powers of the people’s court. This review highlights the important changes in the hierarchical structure, duties and power of the Supreme people’s court.

1. Modification in structure of people’s court

In the past, there have been three levels of people’s court: the people’s court of rural and urban districts; capital city courts and the people’s court of the provinces and centrally run cities; and the supreme people’s court. Under the new LOPC, the structure of people’s court is divided into four adjudicating levels (LOPC: Art. 3):

  • The Supreme people’s court;
  • Superior people’s court;
  • Court of provinces and centrally-run cities; and
  • Court of rural districts, urban districts, town, provincial, cities and the equivalent.

The new LOPC has introduced a superior people’s court into the structure, which further leads to reforms to the duties and powers of other people’s court.

2. Modification in powers and duties of the Supreme people’s court and the Superior people’s court

Under the new LOPC, the Supreme people’s court consists only of the Judicial council (from 13 to 17 members including the Chief Justice, Deputy Chief Justices and other judges), assisting apparatus and training institutions. By removing the specialized and appellate court from the structure of people’s court, it is clear that the Supreme people’s court will reduce its powers over appellate trials.

There are four significant powers that have been entrusted to the Supreme people’s court (Art 20 of the new LOPC):

  • To supervise the adjudicating work of other courts;.
  • To make overall assessment of the adjudicating practices of the other courts, ensuring the uniform application of law is enforced in the conduct of trials;
  • To manage people’s courts organizationally and ensure independence of the courts from one another; and
  • To submit to the National Assembly laws and resolutions; to submit to the National Assembly Standing Committee ordinances and resolutions in accordance with the law.

Reflecting on the allocated powers of the Supreme people’s court, the cassation and reopening trial decisions of its Judicial council are of the greatest significance and importance, and come into enforcement immediately.

Furthermore, as for the appearance of the new Superior people’s court, its duties will be as follows:

  • To conduct appellate trials of cases in which the first-instance judgments, or decisions of people’s courts of provinces or centrally run cities within their territorial jurisdiction which have not yet taken legal effect, are appealed or protested against in accordance with the procedural law.
  • To conduct the trial according to cassation or reopening procedure of cases in which judgments or decisions of people’s courts of provinces, centrally run cities, rural districts, urban districts, towns, provincial cities, or the equivalent authority within their territorial jurisdiction which have taken legal effect are protested against in accordance with the procedural law.

The Court of provinces and centrally-run cities no longer have the right to conduct a trial according to cassation or reopening of a case anymore, as those duties have now been allocated to the Superior people’s court. The remaining court does not change its duties.

  • Plan to apply the new LOPC

To implement the new LOPC, the National Assembly Standing Committee (NASC) issued Resolution No.81/2014/QH13 (Resolution No.81) on implementation of LOPC on November 24, 2014. Resolution No. 81 provided further clarification for adopting the new adjudicating levels as regulated in Resolution No.81.

Until the effective date of the new LOPC, the Chief Justice of the Supreme people’s court shall prepare the organization structure, personnel and other necessary conditions for the new adjudicating levels (Art 1.1 of Resolution No.81). The Judicial council of the Supreme people’s court has to transfer its duties and power to that which is newly established, in accordance with the new LOPC (Art 2.1 of Resolution No.81).

In the Meeting on May 14, 2015, NASC decided to establish three (03) main Supreme people’s courts (in Ha Noi, Da Nang and Ho Chi Minh City) based on the current appellate courts of the Supreme people’s court. This will ensure the adaptability related to the structural organization, facilities and personnel of the new Supreme people’s court established under the new LOPC.

By Vietnam Law Insight.

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

Securing the Right to File a Lawsuit in Administrative Cases

During the implementation and application of Administrative Procedure Law, many issues have arisen about securing the statute of limitation for initiating a lawsuit. To overcome these limitations, The Council of Judges of the Supreme People’s Court has issued Resolution 01/2015/HĐTP-TANDTC, amending Resolution 02/2011/HĐTP-TANDTC with regard to the guidelines for the implementation of the Administrative Procedure Law.

The new resolution has amended point B clause 1 Article 1 of Resolution 02/2011 as follows:

“b) Administrative decisions, issued after having complaints, which retain the old administrative decisions as the previous ones or modify, substitute, cancel parts or whole previous decisions as shown at point a clause 1 of this Article.”

In comparison to the former provision in Resolution 02/2011, the new provision adds the word “retain the old administrative decisions”; meaning that the administrative decisions issued after the settlement of complaints now becomes the additional lawsuit objects in administrative cases under this Resolution.

Compared to Resolution 02/2011, the new provision has strengthened the claimants’ right to complain and initiate a lawsuit. Under Resolution 02/2011, administrative decisions which are issued after the settlement of complaints and retain the old administrative decisions as, cannot be sued with the new statute of limitation starting from the day of issuance. Consequently, in reality, there may be circumstances in which the lawful rights and interests of the claimants may be violated.

In the first circumstance, if the person who has the authority to settle the complaints wants to retain the previous administrative decisions and prevent the complainants from filing a lawsuit, that person can delay the issuing of decisions until the statute of limitation for initiating a lawsuit expires. This will seriously affect the right to initiate a lawsuit by the complainants if they are not satisfied with the decision regarding the settlement of their complaints.

In the second circumstance, for subjective reasons, the complainants have received the decision regarding the settlement of the complaints when the statute of limitation for initiating the lawsuit has expired. In both circumstances, the complaints cannot file a lawsuit against such decisions, and can only make the complaints for the second time to the competent authority.

Based on the new provision, decisions regarding the settlement of the complaints which retain the previous decisions now become the lawsuit objects in administrative cases. Therefore, if the complainants are not satisfied with those decisions, they can initiate a new lawsuit against those decisions at administrative courts, with the new statute of limitation counting from the date receiving or knowing such decisions.

The new Resolution 01/2015/HĐTP-TANDTC issued by the Council of Judges of the Supreme People’s Court has fully secured the right to complain and initiate a lawsuit by the people in administrative cases. With this provision, the Administrative Procedures in the Courts will become clearer and more effective, contributing to the development of our national judicial system.

By Vietnam Law Insight, LNT & Partners

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

Next Milestone for Recognizing Judicial Precedent in Vietnam

On 23 March 2015, the Supreme Court issued the Official Letter No. 53/TANDTC-KHXX to instruct Chief Judges of the Provincial Level People’s Court and equivalent Courts to collect effective judgments with a number of conditions and send to Supreme Court before 25 April 2015 so that the Supreme Court can prepare a set of precedent cases, which can then submitted to the Judges’ Council for approval.

This could be considered as a clear action from the Supreme Court to implement a policy that had been approved by the Politburo of Vietnamese Communist Party, first announced in 2005.

To be concise, although not formally introduced as a legislative document until present, a number of Judges have been using a kind of precedent when adjudicating cases. This is in the form of cassation judgments approved by the Judges’ Council of Supreme Court. Of course, not every cassation judgment is used to adjudicate any other similar cases, but when one Judge adjudicates a case, another Judge can make use of the legal analysis and arguments to apply to their case. This method however is not an official application of judicial precedent in Vietnamese Courts.

Judicial precedent in lawsuit adjudication has been a model to other foreign law systems, especially countries with a common law system, where legislative provisions are formed by the Judges themselves, or even in countries with civil law system, but where laws only provide legal framework and leave the adjudication to Judges.

As a member of WTO, Vietnam has been attempting to demonstrate greater transparency in general, with particular focus on its judiciary system. Consequently, the introduction of judicial precedent is a principle that Vietnam cannot ignore.

Along with the set of precedent cases, what we are also waiting for is the guidance on the application of the Official Letter (53/TANDCKHXX); hopefully to be announced together as a set.

By Vietnam Law Insight, LNT & Partners

Disclaimer: This Briefing is for information purposes only. Its contents do not constitute legal advice and should not be regarded as detailed advice in individual cases. For more information, please contact us or visit the website: Http://LNTpartners.com

Tiền gửi vào ngân hàng : tài sản của ai?

(TBKTSG Online) – Ngày 16/12/2014, tại phiên tòa phúc thẩm xử vụ án Huỳnh Thị Huyền Như lừa đảo chiếm đoạt tài sản, đã xuất hiện một câu hỏi quan trọng từ đại diện Viện Kiểm sát giữ quyền công tố : “tiền của khách hàng vào tài khoản của VietinBank có phải là tài sản của ngân hàng hay không?”

Đây là một câu hỏi thuộc về kiến thức cơ bản của luật dân sự mà bất cứ sinh viên năm thứ 2 ngành luật nào cũng phải biết. Tuy nhiên, theo tường thuật của báo Tuổi trẻ ngày 16/2/2014, đột nhiên câu hỏi này trở thành khó tới mức không trả lời nổi.

Đại diện VietinBank cho rằng tài khoản của khách hàng thì do khách hàng quản lý và sử dụng. Điều này cũng giống như gửi xe thì người có xe tự chịu trách nhiệm nếu mất.

Đại diện Ngân hàng Nhà nước cho rằng tùy theo quy định của Bộ Luật dân sự (BLDS), nhưng không viện dẫn được điều nào.

Luật sư đại diện VietinBank cho rằng tiền này không phải tài sản của ngân hàng và ngân hàng không sở hữu tài sản của khách hàng mà chỉ tạm thời sử dụng tài sản này phục vụ cho việc cho vay và dùng vào các mục đích tài chính (?).

Trong khi đó, chỉ có đại diện Ngân hàng Navibank và ACB cho rằng đây chính là tiền huy động vốn và tiền huy động vốn là tài sản của ngân hàng, các ngân hàng thương mại sử dụng tiền này để cho vay và dùng vào các mục đích kinh doanh khác của ngân hàng.

Thật ra, câu trả lời đã nắm trong Điều 472 BLDS: “Bên vay trở thành chủ sở hữu tài sản vay kể từ thời điểm nhận tài sản đó.”  Ngoài ra, Điều 166 BLDS còn quy định “Chủ sở hữu phải chịu rủi ro khi tài sản bị tiêu hủy hoặc bị hư hỏng do sự kiện bất khả kháng, trừ trường hợp có thỏa thuận khác hoặc pháp luật có quy định khác”.

Trong quan hệ tiền gửi, ngân hàng là người đi vay (đó là lý do tại sao họ phải trả lãi) và người gửi tiền là người cho vay. Vậy tiền gửi ngân hàng là thuộc quyền sở hữu của ngân hàng theo Điều 472 BLDS. Nếu tiền đó mất, ngân hàng phải chịu rủi ro, chứ không phải là người gửi tiền, theo Điều 166 BLDS. Các bên không có thỏa thuận gì khác và pháp luật cũng không có quy định gì khác. Như vậy, câu trả lời đúng là câu trả lời của ACB và Navibank.

Một số quan điểm viện dẫn đến khoản 22 Điều 4 Luật các tổ chức tín dụng (TCTD) năm 2010, khoản 8, Điều 3 Nghị định 64/2001/NĐ-CP quy định tài khoản thanh toán là tài khoản do người sử dụng dịch vụ thanh toán mở tại các tổ chức cung ứng dịch vụ thanh toán để thực hiện giao dịch thanh toán theo quy định của NHNN, để hiểu rằng tiền gửi là của khách hàng. Quan điểm này nhầm lẫn khái niệm tiền gửi (tài sản) và tài khoản (nơi ghi nợ, có của số tiền gửi).  Hay nói cách khác là nhẫm lẫn giữa quan hệ sở hữu và quan hệ nghĩa vụ.

Việc ngân hàng (bên vay) sở hữu tiền nhận của người gửi tiền (bên cho vay) không có gì là mâu thuẫn, bởi lẽ ngân hàng không phải trả lại đúng đồng tiền, số seri mà ngân hàng nhận từ người gửi (như gửi xe đạp), mà chỉ phải trả đúng loại tiền mình đã nhận.

Điều 471 BLDS quy định “Hợp đồng vay tài sản là sự thỏa thuận giữa các bên, theo đó bên cho vay giao tài sản cho bên vay; khi đến hạn trả, bên vay phải hoàn trả cho bên cho vay tài sản cùng loại theo đúng số lượng, chất lượng và chỉ phải trả lãi nếu có thỏa thuận hoặc pháp luật có quy định”.

Một số khác lại cho rằng tiền gửi nếu còn “nằm” trong tài khoản của người gửi tiền thì của người gửi tiền, chỉ khi nào ngân hàng rút ra thì mới của ngân hàng. Lập luận này lại càng mâu thuẫn, và trái với quy định của BLDS nêu trên.

Ngay Quyết định 1284/2002/QĐ-NHNN về mở và sử dụng tài khoản tiền gửi cũng chỉ quy định tại khoản 1 Điều 11 một số trường hợp ngân hàng được phép trích số tiền từ tài khoản của người gửi tiền ra, tuy nhiên điều đó cũng không thay đổi bản chất tiền gửi của khách hàng vào ngân hàng thì đã thuộc tài sản của ngân hàng rồi.

Tuy nhiên, ngân hàng có trách nhiệm trả đủ cả vốn lẫn lãi cho người gửi tiền khi đến hạn. Hành vi “trích tài khoản” thể hiện quan hệ nợ-có giữa ngân hàng và chủ tài khoản mà thôi.

Nói tóm lại, quan hệ sở hữu và quan hệ nghĩa vụ là hai loại quan hệ khác nhau và không thể nhầm lẫn. Tài khoản thể hiện quan hệ nghĩa vụ (nợ/có), tiền là tài sản, tiền của ai thuộc về khái niệm sở hữu.  Thí dụ, tôi vay anh một khoản tiền để xây nhà, thì căn nhà đó vẫn là của tôi chứ không phải của anh, và tiền vay là tiền của tôi (quan hệ sở hữu). Tôi chỉ phải trả anh một khoản tiền tương đương và lãi (quan hệ nghĩa vụ) khi đến hạn trả.

Hiểu như vậy, chúng ta sẽ thấy vụ án Huyền Như (và những vụ tương tự với những ngân hàng khác) có thể có kết cục hợp lý hơn: Vietinbank là người bị hại. Huyền Như có trách nhiệm bồi thường cho Vietinbank. Vietinbank có trách nhiệm trả nợ (tiền gửi và lãi) cho người gửi tiền (bên cho vay).  Trong quan hệ này không quan trọng Vietinbank có lỗi đối với người gửi tiền hay không.

Luật sư LNT & Partners
Nguồn : www.thesaigontimes.vn

5 lý lẽ sắc bén của Luật sư vụ Đại úy CSGT bắn chết cấp trên

Như tin đã đưa, cuối phiên xử chiều 26.8, HĐXX quyết định hoãn phiên tòa xét xử sơ thẩm vụ án “Giết người trong trạng thái bị kích động mạnh”, vì qua tranh luận thấy vụ án có dấu hiệu của tội giết người nên trả hồ sơ cho Viện KSND để điều tra bổ sung. 

Bị can là Ngô Văn Vinh, nguyên đại úy, công tác tại Trạm CSGT Suối Tre (Đồng Nai) và nạn nhân chính là cấp trên của Vinh, thiếu tá Trần Ngọc Sơn – Phó trạm.
Bà Nguyễn Thị Kim Vinh – luật sư đại diện phía bị hại đề nghị truy tố bị cáo Ngô Văn Vinh tội “Giết người” theo khoản 1, điều 93 BLHS với khung hình phạt từ 7 năm tù giam đến 15 năm tù giam, đề nghị tiến hành thực nghiệm hiện trường, trả hồ sơ điều tra lại vụ án.
Theo bà Vinh, vụ án đã vi phạm luật tố tụng khi mã số khẩu súng K59 – vật chứng quan trọng của vụ án không thống nhất trong các văn bản tố tụng. Phía bị hại không hề nhận được kết luận điều tra, cáo trạng của VKS cho đến khi báo chí đăng tin, phía bị hại mới đọc được cáo trạng.

Bà Vinh cho rằng, tội danh mà VKS truy tố bị cáo Ngô Văn Vinh là quá nhẹ so với hành vi của bị cáo. Dựa trên những lý lẽ sau, bà Vinh cho rằng, bị cáo rõ ràng có ý muốn tước đoạt mạng sống nạn nhân đến cùng.

Thứ nhất, dựa trên lời khai của nhân chứng Phong, trước khi gây án, bị cáo Ngô Văn Vinh có gọi cho Phong. Nội dung cuộc gọi là bắt Phong cho địa chỉ nhà thiếu tá Sơn để Vinh đi tìm anh Sơn.
Thứ 2, Vinh đã lấy súng giấu sẵn dưới gối và tuyên bố với mọi người rằng sẽ giết Thiếu tá Sơn.

Thứ 3, bị cáo Vinh có động cơ giết người rõ ràng. Bà Kim Vinh tranh luận: “Theo như bị cáo nói trước tòa, và phần tranh luận của đồng nghiệp tôi – luật sư phía bị cáo, thì bị cáo rất quê và xấu hổ khi bản thân là công an mà bị anh Chí là một thường dân đánh trước mặt mọi người. Đồng thời, lời khai của các nhân chứng cũng nói rằng, Vinh đánh anh Sơn trước vì cho rằng anh Sơn không bênh vực mình. Vì “quê”, vì tổn thương lòng tự trọng nên bị cáo kiếm anh Sơn trả thù. Đó rõ ràng là động cơ giết người”.

Thứ 4, biên bản khám nghiệm tử thi cho thấy, thiếu tá Sơn bị bắn 2 phát đạn, gây ra 2 vết thương. Một vết ở phía trước trúng mạn sườn, một vết từ đằng sau lưng.
Luật sư Kim Vinh phân tích: “Không thể nói là do giằng co mà gây ra 2 vết đạn, một từ phía trước, một từ đằng sau. Phải chăng khi thiếu tá Sơn trúng một phát đạn ngay mạn sườn, đã gục lên người bị cáo, thì bị cáo đã bồi thêm một phát nữa từ sau lưng? Phải thực nghiệm hiện trường, để xác định hành vi giết người của bị cáo. Chứ nói do giằng co mà gây ra 2 vết đạn nghịch chiều thì không thuyết phục”.
Thứ 5, bà Vinh lý luận rằng, trước khi bắn thiếu tá Sơn, thì thượng úy Đoàn Thanh Phú đã trúng đạn trước đó và la rất lớn. Nếu không cố tình giết thiếu tá Sơn, súng cướp cò, thì theo lẽ thường bị cáo Vinh phải hoảng sợ, hoặc buông súng.
“Chứ lý nào lại tiếp tục nổ súng cho đến khi hết sạch đạn?”- bà Kim Vinh đặt câu hỏi.

Luật sư Nguyễn Thị Kim Vinh còn cho rằng, cơ quan chức năng đã bỏ lọt tội danh “Vi phạm các quy định về sử dụng vũ khí quân dụng”. Súng của nguyên đại úy Ngô Văn Vinh được cấp để thực thi pháp luật, truy bắt tội phạm chứ không dùng để giấu dưới gối, hay bắn đồng đội của mình.

Với những lý lẽ sắc bén, luật sư Nguyễn Thị Kim Vinh nhận được tràng pháo tay của những người dự khán sau khi xin hết phần tranh luận.

Phần tranh luận giữa luật sư đại diện cho bị hại và đại diện VKS diễn ra khá căng thẳng.

Lúc 16 giờ 30 phút, hết giờ hành chính HĐXX tuyên bố cho phép tiếp tục phần tranh luận – là phần rất quan trọng trong một phiên tòa. VKS nói, sẽ bảo lưu những ý kiến của luật sư Kim Vinh và cho rằng, luật sư Kim Vinh đã khiến phía bị hại nghĩ rằng cơ quan điều tra đang bỏ lọt tội cho bị cáo.

Tranh luận về ý kiến này, bà Vinh nói trước tòa: “Tôi đang nói bị cáo dùng vũ khí quân dụng sai mục đích là hoàn toàn có cơ sở. Rõ ràng, quy định về sử dụng vũ khí quân dụng là dùng để truy bắt tội phạm, anh Sơn, anh Phú đã phạm tội gì mà bắn họ? VKS nói tôi cố ý cho phía bị hại nghĩ rằng bị cáo có thêm tội danh là hoàn toàn không đúng. Bị cáo bị trừng phạt nặng hơn, anh Sơn có sống lại được không? Xin thưa, không.
“Điều tôi muốn là phía bị hại được minh bạch rằng, thật sự tình huống nào, hành vi nào đã dẫn đến cái chết của người thân bị hại. Và minh chứng được điều này, sẽ dẫn đến việc thực thi pháp luật một cách công bằng”.

Kết thúc phần tranh luận, tòa cho bị cáo Ngô Văn Vinh nói lời sau cùng. Khi tòa hỏi, Vinh có yêu cầu gì không, có muốn nói lời sau cùng nào không, Vinh thưa rằng: “Dạ không!”.

Sau khi nghị án, HĐXX cho rằng, bị cáo có dấu hiệu phạm tội Giết người theo điều 93, BLHS, nên tuyên trả hồ sơ tiếp tục điều tra vụ án, tiến hành thực nghiệm hiện trường. Với dấu hiệu phạm tội này, bị cáo có thể đối diện mức án từ 7 – 15 năm tù, nặng hơn rất nhiều so với tội danh “Giết người trong trạng thái kích động mạnh”.

Kết thúc phiên tòa, vợ nạn nhân, bà Nguyễn Thị Bích Vân gục khóc nức nở. Bà Vân ngay lập tức được người thân dìu ra xe. Quyết định của HĐXX nhận được nhiều sự ủng hộ của người dự khán.

Ngọc Giàu
 Nguồn: motthegioi.vn